Qua
những gì chúng ta đã đọc các phần trên, nó đã khơi dậy cho chúng ta về một mối
quan hệ thật cao trọng quí báu trong thân thể của Đấng Christ là sự cần thiết cho
đời này và cả đời sau. Cho nên, chúng ta phải xây dựng cấp bách khi chưa có
trong đời sống chúng ta và cần chấn chỉnh khi đang gặp rắc rối. Hình thành mối
quan hệ bình an và đầy ân sủng trong danh Chúa Cứu Thế. Muốn an toàn cho các mối quan hệ trong các
công việc thì lời Kinh thánh là nền tảng vững bền cho mội việc,mọi lúc, mọi thời
kỳ và hết thảy các đối tượng.
Trong các quan thể của thân thể con
người lưỡi là một cơ quan rất quan trọng nó ảnh hưởng đến cả cuộc đời. Cái lưỡi được
Chúa dựng nên để phục sự Ngài, ngợi khen Ngài và rao truyền điều kỳ diệu mà
Ngài đã làm.(Thi 35:28, 37:30, 71:24, 119:172, 66:17,126:2,149:6;Giop 27:4,33:3). “Thần của Đức Giê-hô-va đã cậy miệng ta mà
phán,Và lời của Ngài ở nơi lưỡi miệng ta.”-IISa 23:2. Nhưng con người đã bất
lực để cho cái lưỡi làm nơi độ hộ cho tội lỗi ẩn nấp.
Trong
thời Chúa Jesus thi hành chức vụ tại thế,những
người luật sĩ và biệt phái luôn chống đối Chuá Jesus trong lời nói cũng như
trong việc làm. Khi Chúa Jesus làm phép lạ chữa cho một người bị quỉ ám vừa mù
lại vừa câm, dân chúng thì sửng sốt nói :”Ông
này chẳng phải là Con vua Đavít sao” ? Nghe vậy những người biệt phái nói
rằng :”Ông này trừ quỉ chỉ là dựa thế quỉ
vương Belzébut”(Mat 12:22-24).
Họ là những người có những ý nghĩ
xấu xa trong lòng thì mới thốt ra những câu nói lố bịch như vậy. Bởi vì , như
Chúa Jesus nói :”Nếu tôi dựa thế Belzébut
mà trừ quỉ, thì đệ tử các ông dựa thế ai mà trừ”(Mat 12:27) ? Đúng ra họ
phải tin rằng Ngài đã dùng đến Thần lực của Thiên Chúa mà trừ quỉ thì mới đúng.
Qua đó, Chúa Jesus dạy dỗ và cho chúng
ta ngày nay phải biết bên trong con người khi có lòng dạ xấu thì thốt ra những
lời nói xấu xa vì có đầy trong lòng mới tràn ra bề ngoài. Vì vậy mà Chúa Jesus
cảnh báo chúng ta phải có một tấm lòng tốt để có thể nói ra những lời tốt lành.
Còn trong cách giao tiếp thì phải theo nguyên tắc đơn sơ và thành thật:”Có thì nói có, không thì nói không”(Mat
5:37; Gia-cơ 5:12).
Trước thái độ trớ trêu của họ, Chúa Jesus
mới dựa vào kinh nghiệm thường thức của nông dân mà dạy cho mọi người một bài
học , mà chúng ta có thể gọi là “triết lý
về nhân quả”. Ngài nói :”Cây mà tốt
thì quả cũng tốt, cây mà xấu thì quả cũng xấu, vì xem quả thì biết cây”(Mat
12:33). Đây là kinh nghiệm phổ thông của người nông dân trong việc trồng cây :
cây tốt thì bội thu, cây xấu thì thất thu.
Dựa vào lời dạy bảo của Chúa Jesus,
Kinh thánh sách Gia-cơ khuyên bảo tín hữu phải đề cao cảnh giác với cái lười
bởi vì “bệnh tùng khẩu nhập, họa tùng
khẩu xuất” : bệnh ngoài miệng chui vào, vạ trong miệng chui
ra. Lưỡi là bộ phận phát ra lời nói và lời nói có thể cứu sống, cũng
có thể giết chết. Vì thế Ngài nói :”Ai
không vấp ngã về lời nói, ấy là người hoàn hảo, có khả năng kiềm chế toàn thân”(Gia-cơ
3:2).
1/.Cái lưỡi.
Thi 34:13 “Khá giữ lưỡi mình khỏi lời ác,Và môi mình
khỏi nói sự dối gạt.”
Những
nguyên nhân thường xảy ra mối bất hòa giữa người này với người kia do lời nói. Lời
được nói ra từ trong họng(Giop 33:2)của mỗi con người
trong chúng ta, nó có thể xây dựng hoặc hủy phá các mối liên hệ của chúng ta với
mọi người chung quanh (Gia
3:8). Những suy nghĩ trong lòng của
chúng ta được diễn tả ra bên ngoài thành lời nói(Mat 12:34;Luca 6:45) và bộc lộ
ý nghĩ của mình cho người khác hiểu.
Kinh thánh theo Gia-sơ cho biết cái
lưỡi tuy bé nhỏ, nó đã nói lên nhiều điễu vĩ đại, mà chính nó cũng làm hoen ố
cả con người chúng ta (Gia-cơ 3:1-10).Thực sự nếu ta bình tâm suy nghĩ, về
những điều bất hòa xẩy ra giữa bạn bè, giữa vợ chồng, cha mẹ con cái, giữa
những người thân thuộc, giữa làng xóm láng giềng vv.. một phần lớn đều do cái
lưỡi. Như thế, nếu mỗi người chúng ta làm chủ được lời nói, thì gia đình xã
hội đã bớt được bao nhiêu bất hòa, cuộc sống sẽ trôi chảy êm đềm
biết bao ! Lịch sử đã chứng minh, rất nhiều trường hợp, con người không cần
dùng dao, súng đạn để hại nhau, mà chỉ cần dùng cái lưỡi.
Thi 39:1”Tôi nói rằng: Tôi sẽ
giữ các đường lối tôi,Để tôi không dùng lưỡi mình mà phạm tội;Đang khi kẻ ác ở
trước mặt tôi,Tôi sẽ lấy khớp giữ miệng tôi lại.”
Es 50:4”Chúa Giê-hô-va đã ban cho ta cái lưỡi của
người được dạy dỗ, hầu cho ta biết dùng lời nói nâng đỡ kẻ mệt mỏi. Ngài đánh
thức ta mỗi buổi sớm mai, đánh thức tai ta để nghe lời Ngài dạy, như học trò
vậy”.
Đức Chúa Trời cũng định đoạt con
người bởi những gì miệng họ nói ra(2Sam 1:16;Giop 15:6;Châm 12:14, 18:21,21:23,Giop 5:21), lưỡi cũng có thể hủy phá mọi hy vọng, giết chết hạnh phúc
và thiêu đốt tâm tính(Châm 15:4). Nhưng lưỡi
cũng là phương tiện đem lại nhiều phước hạnh(Châm 15:2a) và lời nói
sẽ đem người ta trở lại tin Chúa Jesus.
Cho nên, trong mọi lời phát ngôn chúng ta cần kiểm soát”Có điều bất công nơi lưỡi tôi
chăng?”(Giop 6:30) trước khi ra khỏi miệng mình”chậm nói”(Gia-cơ 1:19)-“chậm
giận” những lời giận dữ(Châm 25:23) là ngọn gió mạnh làm cho cơn lốc xoáy bất
hòa dẫn đến cơn bão tàn phá các mối quan hệ.
Trong tục ngữ ca dao có một câu mà
người ta nói lên tầm quan trọng của cái lưỡi, nó có thể làm cho người ta đòan
tụ, cũng có thể làm cho người ta tan rã. Người ta nhấn mạnh vào phía cạnh tiệu
cực của cái lưỡi nên đã phát biểu như sau:”Lưỡi người độc quá đuôi ong,Xui
người tan hợp rút lòng nghĩa nhân.”
Theo đó, lưỡi mềm là lưỡi không cứng
rắn như đá, không sắc nhọn như dao, lý ưng không có gì đáng sợ vì không làm đau
đớn thương tổn được người ta. Ấy vậy mà lưỡi độc quá đuôi ong, tức là độc hơn
nọc ong (nọc ong ở đàng đuôi), đuôi ong châm vào thì thịt đau buốt và sưng vù
lên. Lưỡi nói xấu ai thì người ấy mất bạn bè, mất danh giá; lưỡi vu khống ai
thì người ấy bị tù bị tội, mất cơ nghiệp, có thể mất cả tính mạng.
Câu tục ngữ nêu ảnh hưởng tai hại
của miệng lưỡi con người, và ngụ ý khuyên người ta không nên nói vu, nói xấu.
Phải giữ gìn miệng lưỡi bởi vì :”Lưỡi không xương nhiều đường lắt léo”(Tục
ngữ).Người ta cũng thường nói:”Người ta có miệng có môi, Khi buồn
thì khóc, khi vui thì cười.”(Ca dao)
Thiên Chúa ban cho con người có
miệng có môi để diễn tả tâm tình khi vui khi buồn: buồn thì khóc, vui thì cười.
Nhưng môi miệng chỉ có thể diễn tả được tâm tình chứ không diễn tả được tư
tưởng, vì lời nói mới có thể diễn tả được. Người ta chỉ có thể diễn tả tư tưởng
bằng lời nói, mà muốn nói thì phải có cái lưỡi. Ai không có lưỡi thì không thể
nói được. Như vậy lưỡi là một cơ quan vô cùng quan trọng để phát ra tiếng nói.
Lời nó được phát ra có thể đúng hay sai, hay hay dở, có lợi hay có hại. Do đó
người ta khuyên phải dè chừng cái lưỡi.
Khi đi khám bệnh, thầy thuốc bảo
bệnh nhân lè lưỡi ra ! Lè lưỡi ra để làm gì ? Để thầy thuốc biết bệnh tình,
biết được tình trạng của thân thể. Có người nói rằng nếu lưỡi trở nên thật
trắng thì phải chùi cái lớp trắng dơ bẩn đã đóng trên lưỡi ấy bằng một cái nạo
với một chút thuốc riêng. Sau đó, thầy thuốc cho uống thuốc xổ. Tại sao phải
uống thuốc xổ ? Tại nơi bao tử (dạ dày) ta có bệnh, nên khiến cho lưỡi ta
trắng.
Nếu lưỡi biểu lộ tình trạng của thân
thể thì lưỡi cũng có thể biểu lộ thái độ của tâm hồn từng người. Một người có kinh
nghiệm nói rằng cái lưỡi là một cách thử đức tính thiêng liêng. Gia-cơ nói :”Nếu
ai không vấp phạm trong lời nói thì đó là người hòan hảo”(Gia-cơ 3:2). Lưỡi
luôn bầy tỏ địa vị thiêng liêng và tính tình của một người. Người hiền hậu
không thể ăn nói cay nghiệt. Ai luôn nói rằng người khác xấu thì người ấy có
một tâm hồn xấu xa.
Một tâm hồn, bị các dục tình hỗn
lọan chi phối, cũng không có thể ẩn nấp lâu ngày được. Không chóng thì chầy,
không rầy thì mai, sự hỗn lọan ngổn ngang nội tại sẽ được diễn ta ra bằng… đầu
lưỡi.
Muốn hiểu biết tâm trạng của người
nào, thì không chi hơn là lắng tai nghe họ nói. Bởi vì theo lời
Thánh Kinh thì :”Sự khôn ngoan và lương tri của một người được chứng mình
bằng đầu lưỡi của họ”.
Để thí nghiệm lời khôn ngoan ấy, nhà
hiền triết Socrate thường
nói với các bạn bè của ông :”Hãy nói lên đi ! Cho tôi hiểu biết được ngài là
người thế nào”. Đúng là :”Vàng thì thử lửa thử than,Chuông kêu thử
tiếng, người khôn thử lời”.(Ca dao) Khi lời nói chưa được nói ra thì ta làm
chủ nó, khi đã nói ra thì ta làm đầy tớ cho nó vì đã nói ra thì không thể lấy
lại được. Người ta thường nói:”Nhất
ngôn thuyết quá, tứ mã nan truy”. Một lời nói sai quấy thì bốn
con ngựa đuổi không kịp.
Ca dao Việt nam chúng ta cũng nói
như thế :”Vàng sa xuống nước khôn tìm.Người sa lời nói như chim sổ
lồng”.(Ca dao)
Ngôi Lời đã nhập thể và ở giữa chúng
ta. Ngôi Lời giáng trần để cứu vãn nhân lọai. Lời của Thiên Chúa là Lời chân
thật. Lời ta nói cũng là một tư tưởng nhập thể, có sứ mạng cứu nhân lọai. Nhưng
nó là thanh gươm hai lưỡi cũng sắc bén, rất có lợi và cũng rất có hại.
-Chúa Jesus khuyến cáo về cái lưỡi:
*Bị đoán phạt: “Vả, ta bảo các ngươi, đến ngày phán xét, người
ta sẽ khai ra mọi lời hư không mà mình đã nói; vì bởi lời nói mà ngươi sẽ được
xưng là công bình, cũng bởi lời nói mà ngươi sẽ bị phạt.”-Mat 12:36-37.
*Xấu xa ra từ miệng:”Chẳng phải điều chi vào miệng làm dơ dáy người; nhưng điều chi ở miệng
ra, ấy mới là điều làm dơ dáy người vậy!”-Mat 15:11.
*Được làm Con của Chúa:”Song ta nói cùng các ngươi rằng: Hãy yêu kẻ thù nghịch, và cầu nguyện
cho kẻ bắt bớ các ngươi,hầu cho các ngươi được làm con của Cha các ngươi ở trên
trời; bởi vì Ngài khiến mặt trời mọc lên soi kẻ dữ cùng kẻ lành, làm mưa cho kẻ
công bình cùng kẻ độc ác.”-Mat 5:44-45.
-Kinh
Thánh Cựu-ước:
* Tác giả sách Gieremi. “Ai nấy gạt gẫm
kẻ lân cận mình, chẳng nói sự chân thật. Chúng nó luyện tập lưỡi mình mà nói
dối, chăm chỉ làm điều ác.”(Gie 9:5. 9:8,18:18;Mi 6:12)
*Tác giả sách Thi-thiên: ”Ớ lưỡi phỉnh gạt,
người ta sẽ ban cho ngươi chi?Thêm cho ngươi điều gì nữa?”(Thi 120:3)
Thi 140:3 “Chúng nó mài
nhọn lưỡi mình như rắn,Có nọc độc rắn hổ trong môi mình.”
Thi 140:11”Người nào có lưỡi
gian trá chẳng được vững lập trong xứ;
Tai họa sẽ đuổi theo kẻ hung bạo đặng đánh đổ hắn.”
*Tác giả sách sách Châm Ngôn:
Yên lặng. –Ch 17:28,26:4.
Gía trị khi biết sử dụng.- Ch 12:25,15:23.
Tổn hại.-Ch 17:9,25:18.
Sự so sánh:
|
Lưỡi người công chính
|
Lưỡi
kẻ ác
|
|
|
giống như bạc cao
|
Còn lòng kẻ hung ác không ra gì
|
|
|
sanh sự khôn ngoan
|
Duy lưỡi của kẻ gian tà sẽ bị
truất
|
|
|
vốn là thuốc hay
|
Lời vô độ đâm xoi khác nào gươm
|
|
|
được bền đỗ đời đời
|
giả dối chỉ còn một lúc
|
|
|
|
chăm chỉ về sự gian ác; nói dối lắng
tai nghe lưỡi độc hiểm
|
|
|
|
Hư không
|
|
|
Hằng chậm nóng giận mới khuyên được lòng của quan trưởng;
Còn lưỡi mềm dịu bẻ gãy các xương. |
|
|
|
|
dua nịnh gây điều bại hoại
|
|
|
Ai quở trách người nào, về sau sẽ được ơn
|
|
|
|
miệng ra cách khôn ngoan,Phép tắc nhân từ ở nơi lưỡi nàng.
|
|
|
|
có mật ong và sữa
|
|
|
-Kinh
Thánh Tân-ước:
Biết kiềm chế.-Gia 1:26, 3:2.
IPhi
3:10 “Vả,Ai muốn yêu sự sốngVà thấy ngày tốt lành,Thì phải giữ gìn miệng
lưỡi,Đừng nói điều ác và lời gian giảo;”
IGi
3:18 “Hỡi các con cái bé mọn, chớ yêu mến bằng lời nói và lưỡi, nhưng bằng
việc làm và lẽ thật”.
Gie 9:8 “Lưỡi chúng nó là tên độc, hay buông lời dối
trá. Ngoài miệng thì chúc bình an cho kẻ lân cận mình, mà trong lòng thì gài bẫy.”
Chúng ta có thể dùng miệng lưỡi để
ca tụng Chúa :”Lạy Chúa, xin mở miệng môi con, và con sẽ
cất lời ca khen Chúa”. Cái lưỡi có thể trở nên khí cụ gieo yêu thương vào
nơi oán thù, gieo thứ tha vào nơi lăng nhục, đem an hòa vào nơi tranh chấp, đem
chân lý vào chốn lỗi lầm…
Cái lưỡi chúng ta có thể chuyển tải
Lời Chúa đến cho người khác, có thể hoàn sinh cho người ta bằng những lời êm ái
dịu dàng, chúng ta chúc tụng Thiên Chúa : “Lạy Chúa Trời, xin mở miệng con.
Cho con cất tiếng ngợi khen Ngài”. Với cái lưỡi chúng ta chúc
dữ con người đã được tạo thành giống hình ảnh Thiên Chúa.”Bởi chính cái
miệng, thốt ra vừa lời chúc tụng, vừa lời chúc dữ. Hỡi anh em, đừng để xảy ra
như thế”(Gia-cơ 3:3-10).
2/. Tấm lòng.
Thi 45:1”Lòng tôi đầy tràn
những lời tốt;Tôi nói điều tôi vịnh cho vua;Lưỡi tôi như ngòi viết của văn sĩ
có tài.” Vậy tấm lòng là gì ? (Là tình cảm,sự quan tâm chia sẻ yêu
thương đối với những người xung quanh.....)
Biết hiệp nhất yêu thương gắn bó sẻ chia với những mối liên
hệ(Rom 15:5), khi đó thì đời sống sẽ thấy phước hạnh, thực sự là tốt đẹp, là
đáng sống trong danh xưng”Cơ-đốc nhân”…Es 58:10 “nếu ngươi mở lòng cho kẻ đói, và làm no kẻ
khốn khó, thì sự sáng ngươi sẽ sáng ra trong tối tăm, và sự tối tăm ngươi sẽ
như ban trưa.”
Nó như hương hoa để cho gió cuốn bay...để tạo mùi hương cho đời
thêm vẽ đẹp Phúc âm.”Một tấm lòng nhân ái, bao dung, vị tha...”(Mat
12:7;Ro
12:9). Le 19:17.”Chớ
có lòng ghen ghét anh em mình; hãy sửa dạy kẻ lân cận mình, đừng vì cớ họ mà phải
mắc tội.” Hãy cậy vào Chúa Thánh Linh để
Ngài khiến làn gió kia mà đem nó đến cho mọi người,(Ch 17:22 “Lòng vui mừng vốn một phương thuốc hay”) đem lại chút hạnh phúc cho người khác,(Gal 18:4) dù
nhỏ nhoi...
Những tưởng trần gian nơi tạm trú giây phút thôi,(IGi 3:17.”Nếu ai có của cải đời nầy, thấy anh em mình
đương cùng túng mà chặt dạ, thì lòng yêu mến Đức Chúa Trời thể nào ở trong người
ấy được!”) sống cho đúng nghĩa là muối-ánh
sáng cho đời, mang tâm hồn ra mà sống, trải tấm lòng với mọi người(Nhu mì-khiêm
nhường-Mat 11:29), đừng ích kỷ, hãy học cách tha thứ để tâm hồn bình yên(IPhi 3:8,4:8). Quan tâm người
khác, sống vì mọi người, vì nhân dân đất nước. Sống hài hòa, chia sẻ với những người bên cạnh.
Cái
lưỡi, chúng ta khó kiềm hãm(Gia-cơ 3:5-9) nó nhưng tấm lòng là cơ quan kiểm
soát và điều khiển được cái lưỡi. Bởi vì
cái lưỡi chỉ phát ngôn ra những gì có ở trong lòng(những suy nghĩ và những cảm
nhận). Cho nên, tấm lòng cũng là một nơi
chất chứa vô số điềutốt-xấu).(Gie 17:9 ” Lòng người ta là dối trá hơn mọi vật, và rất là xấu xa:
ai có thể biết được?”-Sa 6:5)
“Người lành bởi lòng chứa điều thiện mà phát ra điều thiện,
kẻ dữ bởi lòng chứa điều ác mà phát ra điều ác; vì do sự đầy dẫy trong lòng mà
miệng nói ra.”-Lu-ca
6:45;Cong 2:26;Giop 8:10 ,3:3;Thi 41:6;Mat 15:19 .
“Khá cẩn
thận giữ tấm lòng của con hơn hết, Vì các nguồn sự sống do nơi nó mà ra.”-Ch
4:23.(nhiều mưu kế 19:21, hối lộ 21:14)
Es
59:3 “Vì tay các ngươi đã ô uế bởi máu, ngón tay các ngươi đã ô uế bởi tội
ác; môi các ngươi nói dối, lưỡi các ngươi lằm bằm sự xấu xa.” (Gie 9:3;Mat 15:19 )
Ch 18:19 “Một anh em bị mếch lòng lấy làm khó được
lòng lại hơn là
chiếm thủ cái thành
kiên cố.”
Gia 1:15 “Đoạn, lòng tư dục cưu mang, sanh ra tội ác;
tội ác đã trọn, sanh ra sự chết.”
Lời Kết cho phần này:
“Rốt lại, hỡi anh em, phàm điều chi chân thật,
điều chi đáng tôn, điều chi công bình, điều chi thanh sạch, điều chi đáng yêu
chuộng, điều chi có tiếng tốt, điều chi có nhân đức đáng khen, thì anh em phải
nghĩ đến.”-Phil 4:8.
Nếu
tâm trí và tấm lòng chúng ta đầy đẫy, tạp chú vào những điều trên(Phil 4:8)thì
khi “tuôn ra” sẽ không có vấn đề để có thể dẫn đến sự gãy đổ trong các mối quan
hệ nơi thân thể của Đấng Christ. Mối
quan hệ của chúng ta còn tùy thuộc vào việc sử dụng đúng đắn cái lưỡi của mỗi
người; điều này quả thật nó liên quan đến thái độ trong lòng của chúng ta đối với
mọi người. (Ch 23:7”Vì hắn
tưởng trong lòng thể nào, thì hắn quả thể ấy”.)
Exe 36:26 “Ta
sẽ ban lòng mới cho các ngươi, và đặt thần mới trong các ngươi. Ta sẽ cất lòng
bằng đá khỏi thịt các ngươi, và ban cho các ngươi lòng bằng thịt.”
WIHIMLEE




.jpg)
Categories :
tinlanhanphuc


0 nhận xét:
Đăng nhận xét